Tác giả: Hoàng Thanh
Mình Bên Nhau một đời
Thời gian trôi nhanh hơn cả bước chân ta
trên con đường làng chiều gió lộng.
Chúng mình đã đi cùng nhau
qua bao mùa nắng cháy, mưa giông,
qua những tháng ngày yên bình
và cả những đêm dài không ngủ.
Giờ tóc đã bạc, mắt đã mờ,
nhưng tay vẫn nắm tay như buổi đầu gặp gỡ.
Anh còn nhớ không.
Chiều thứ bảy trước cổng đình,
em đứng đó dõi theo bóng anh về từ doanh trại.
Tấm áo bạc màu mà nụ cười em thì rực rỡ như nắng đầu hè.
Mình từng có những đêm trăng in bóng mặt hồ,
gió đùa nghịch mái tóc dài và tiếng cười vang bên hàng liễu.
Không cần gì nhiều chỉ có nhau là đủ.
Có những ngày hè nóng rát, lưng ướt đẫm mồ hôi
giữa đồng lúa chín.
Ta cùng cấy, cùng gặt những giọt mồ hôi rơi xuống đất
lại nở thành mùa no ấm.
Ký ức như cánh đồng rộng lớn năm mùa thu hoạch rộn ràng,
tiếng cười con trẻ vang lên như bài ca hạnh phúc.
Chúng ta đã có một mái nhà đầy nắng,
những đứa con ngoan lớn lên bằng tình yêu
và ước mơ giản dị của ba mẹ.
Bây giờ, ta không còn trẻ, nhưng lòng thì chưa từng cũ.
Vẫn mong từng sáng mai tỉnh dậy,
được thấy nhau còn ngồi bên ấm trà,
nói những điều quen thuộc dù đã lặp đi lặp lại.
Chỉ mong còn đủ khỏe để cùng nhau
bế cháu, nấu cơm, và kể lại chuyện xưa
cho lũ nhỏ cười vang cả chiều hè.
Cảm ơn đời, đã cho mình một tình yêu dài hơn cả tháng năm,
dẫu giản đơn nhưng sâu như gốc rễ.
Mưa rơi nhẹ giữa trời buồn
Lá run kẽ gió lạc luồn nhớ thương
Người từng ngồi cạnh bình thường
Giờ xa như thể mù sương cuối chiều
Vậy mà chỉ vậy như là đã yêu…
Cứ mỗi lần hạ về bên khung cửa,
tiếng mưa lại rơi qua kẽ lá buồn, và rất nhẹ.
Như ai đó đang thở dài trong ký ức.
Anh lại nhớ người đã từng nắm tay anh qua những mùa ve gọi,
người đã từng ngồi bên,
đọc thơ anh bằng ánh mắt không lời.
Tưởng rằng, xa rồi sẽ quên.
Tưởng rằng, một bóng hình đã hóa gió trôi đi.
Nhưng mỗi độ phượng nở đỏ bên đường,
là tim anh lại rướm đỏ một nỗi buồn.
Chúng mình từng yêu nhiều đến mức tưởng không gì chia cách.
Vậy mà lại lỡ nhau.
Có duyên, mà không nợ câu nói ấy nghe sao cay đến tận cùng.
Ve cứ hát cho một mùa không còn ai đợi nữa.
Nắng cứ đổ lên lối xưa, nơi không còn dấu chân em.
Dù dang dở, anh vẫn tin đó là tình đẹp nhất.
Một mối tình không kịp thành đôi, nhưng đủ sâu để mang theo đến tận cuối đời.
Duyên không thành, đò không kịp về bến.
Nên bây giờ, chỉ còn anh với lối hạ,
và một trái tim không thể gọi tên người.
Nếu em còn đâu đó, xin hãy giữ giùm anh
một lời chưa kịp nói, một giấc mơ chưa kịp chạm.
Hôm nay hạ lại về.
Anh bước một mình, giữa tiếng ve rơi,
và những thương yêu chưa kịp nở thành lời.
Trời đang nắng, bỗng mưa về,
Như ai bật khóc giữa bề yên vui.
Gió lùa nghiêng ngả hàng chồi,
Cây run giữa gió, lá rơi ngập chiều.
Lá vàng rụng sát bờ ao,
Con cò bay mãi chẳng cao hơn trời.
Giống như em một bóng người,
Bỏ tay anh lại giữa đời mưa giăng.
Mưa rơi gõ mái rì rầm,
Nghe như tiếng nhịp tim thầm hoang mang.
Cái ô em đã cầm sang,
Một bên rách gió, nửa còn hương quen.
Ước gì cơn mộng quay về,
Như em đột ngột tràn về trong anh.
Ướt vai áo cũ mong manh,
Xối tan hoài niệm chòng chành năm xưa.
Nước tuôn trôi hết buổi trưa,
Đường lênh loang nước, ao vừa ngập thêm.
Cá tung bọt sóng đêm đêm,
Chỉ anh mắc kẹt giữa thềm nhớ em.
Bao mùa mưa đã qua tim,
Nhưng cơn này lạ thấy em giữa trời.
Như từng giọt nhỏ rơi rơi,
Cũng mang dáng cũ một thời bước quen.
Trời dần tối, lối mờ tênh,
Không trăng, không gió, chẳng đèn, chẳng sao.
Điện thì cũng tắt từ lâu,
Sáng lên ánh chớp nhập nhòe xe qua.
Không còn tín hiệu em à,
Như tan vào giấc mộng nào ban xưa.
Cơn gió lạ cứ đò đưa,
Mang hương tóc cũ, người xưa một thời.
Điện thoại tắt, chẳng gọi mời,
Tìm em đâu giữa đất trời chênh chao?
Nói sao hết nỗi nghẹn ngào,
Rằng anh yêu quá khát khao một người.
Nhớ em chẳng thể thành lời,
Chẳng mang theo sóng, chẳng vời theo ai.
Chỉ còn mưa rớt mi dài,
Lặng nghe từng giọt trôi hoài nhớ em.
Ngoài kia nước vẫn dâng thêm,
Mưa chưa dứt hẳn, bóng đêm chưa tàn.
Lòng anh cũng ngập mênh mang,
Khát em như sóng vỡ tràn vô biên...
Trời đang nắng bỗng nhiên mưa đổ
như ai đó bật khóc giữa bình yên.
Gió ào đến, không hẹn,
làm hàng cây chao nghiêng như muốn gục.
Lá rơi.
Có chiếc nằm lại bên vũng nước,
có chiếc bay cao không biết sẽ về đâu…
Mưa gõ đều lên mái tôn,
tiếng động như tim gõ nhịp hoang hoải.
Nước tuôn trào,
cuốn trôi những yên ổn nhỏ nhoi của buổi chiều.
Đường phố ngập,
ao cũng đầy,
cá lội tung tăng,
chỉ mình anh mắc kẹt trong những nhớ mong.
Trời dần tối.
Không trăng, không sao,
chỉ một màu đen trùm lên mọi ngả.
Điện mất.
Phố loang loáng ánh đèn xe chớp nhá.
Không có tín hiệu,
em biến mất khỏi thế giới này
như một bóng hình chỉ còn trong giấc ngủ cũ.
Điện thoại cạn pin.
Làm sao gọi được cho em?
Làm sao tìm em trong biển nước và mưa gió chênh vênh này?
Anh nhớ em một nỗi nhớ không thể gọi tên,
không thể gửi đi qua sóng.
Ngoài kia, mưa vẫn rơi mãi…
và nước thì dâng cao như lòng anh chìm dần trong những cơn khát em
không có điểm dừng.
Tháng Sáu về,
mây đỏ lặng lẽ trải ngang trời,
gió rì rào như ai đó vừa bước nhẹ qua cuối chiều.
Lối cũ rộng ra
khi ký ức bắt đầu tìm về
từ một giấc mộng còn nguyên hơi ấm.
Phượng rơi,
những cánh rực rỡ
chạm vào đồi cỏ xanh
như vết son sót lại trên môi một lời chưa nói hết.
Cành nghiêng,
không phải vì gió,
mà vì nỗi nhớ nặng trĩu từ phía bình yên.
Người đã đi
con đường vẫn còn đó
mênh mông
như khoảng trống nơi ai từng đứng chờ
bên thềm hoa rụng.
Tháng Sáu,
Ước hẹn xưa lạc lối mù
Giữa đôi triền núi âm u bóng mờ
Không ai trách gió thẫn thờ
Chỉ khẽ hát lại một giờ yêu nhau
Tình ca ấy giờ nơi đâu.
Đi đâu cũng nhớ quê nhà.
Nhớ nồi rau luộc chấm cà dầm tương,
nhớ rặng tre đong đưa đầu xóm,
nhớ mùi cau trắng
vấn vương cả đêm hè yên ả.
Nhớ con đường đất
sáng trưa đi học về lấm lem bùn đất,
nhớ đêm ngồi thổi sáo tre
nghe ve ngân nga khắp làng,
tiếng cười con nít vang rền
mặc kệ gà gáy sáng bên hè.
Nhớ đêm thu
gió mát trăng treo đầu ngõ,
mây lững lờ lướt qua mái rạ,
tiếng mõ chùa xa xăm vang vọng
lẫn tiếng bà ru cháu
ầm à ầm ừ giữa buổi khuya.
Nhớ tiếng ếch ngoài đồng,
tiếng cuốc gọi bầy nghe nao lòng đến lạ.
Chị Hằng nghiêng bóng qua vòm cau
như còn rủ rê những mùa Trung thu chưa kịp lớn.
Nhớ con chim vạc chập chờn tìm tổ,
tiếng mưa ngâu rơi trên xóm vắng,
đất nhão nhèm,
người xắn quần lội lầy.
Chỉ mong bữa cơm nóng
có nồi khoai lang luộc thơm lừng gian bếp nhỏ.
Tuổi thơ là ổ rơm
là tiếng mẹ
là mùi lúa thơm tràn qua kẽ tay
mỗi mùa gặt.
Là trái mít ngọt,
là quả khế chua
là căn nhà rách tứ bề gió lùa,
mà đêm nào cũng ấm.
Là trăng rằm treo trên ngọn chuối
là ánh trăng nằm dưới đáy ao
lung linh như ký ức còn vẹn nguyên đâu đó.
Đêm về gió vẫn thì thào kể chuyện
tiếng ếch, tiếng nhái râm ran sau vườn
như đang gọi về một miền xưa cũ.
Những làng trên, xóm dưới,
những lối mòn trâu đi,
đều in dấu chân ta
một thời tinh khôi đã xa…
Cuộc đời
vui buồn dằng dặc trăm phương
quăng ta ra muôn ngả,
nhưng không có nơi nào
làm ta bật khóc khi nhớ
như quê.
Giữa dòng người
chiều buông hoàng hôn
ta chợt đứng lặng,
khi ký ức ùa về
lặng lẽ…
và ấm áp.
Chị tôi ngấn lệ sang ngang
vào một buổi chiều
mùa hoa cải nở vàng bến sông.
Chiếc khăn voan trắng
che đi ánh mắt đỏ hoe
mẹ nắm tay, chẳng nói gì nhiều
chỉ buông một câu:
“Gấm lụa không đổi được bình yên đâu con.”
Từ đó, chị đi
phương Nam mờ xa, hun hút
và những cánh thư
cũng thôi bay về qua lối nhỏ có hàng chuối xiêu xiêu.
Bến sông
bèo nở kín mặt ao
tiếng gió trở mình
mỗi lần mẹ nhắc tên chị
lại có ai đó cúi đầu
chẳng nói.
Những mùa sắn khoai vẫn vậy
lửa bếp nghèo còn ấm
nhưng dáng mẹ
ngày càng gầy
như cánh đò nhỏ
không còn ai chèo mỗi khi nước lớn.
Chị ơi,
ngày đi
chị có ngoái nhìn triền đê xưa
nơi có một thời
chị từng chạy chân trần đuổi bướm?
Có nhớ vạt cải ngồng sau vườn
bị gió lùa nghiêng nghiêng mỗi chiều cuối năm?
Giờ, tóc mẹ đã bạc,
lưng mẹ đã còng
có đêm nằm mơ,
mẹ gọi tên chị giữa cơn mê nhòa lệ:
“Con có về không bến sông còn chờ đó”
Tôi nhìn chiều rơi
khói lam lảng vãng,
bóng mẹ chênh vênh bên hàng giậu xám màu.
Chị đi
mang theo một phần tuổi thơ tôi
mang theo những nụ cười xưa
mang theo cả mùi mồ hôi của mẹ
trên vai áo nâu bạc màu tháng năm.
Đất lạ liệu có ấm bằng quê hương.
Anh ngồi lặng nhìn giọt mưa rơi bên hiên.
Cơn gió nhẹ kéo theo miền ký ức cũ.
Có một thời, chúng mình yêu nhau như chưa từng biết đến chia ly.
Em bên anh, mắt cười trong gió, vai kề vai qua từng góc phố quen.
Những lời hứa, những ngón tay đan chặt vào nhau
đã từng là mãi mãi.
Anh tin, như Phượng đỏ cứ đến mùa là cháy rực,
như ngọn lửa tình mình không bao giờ tắt.
Nhưng hôm nay, chỉ còn một mình anh
ngồi nghe lòng se lại giữa mưa chiều.
Phượng đã rơi lặng thầm nơi góc phố em từng đứng đợi.
Sân trường xưa cũng không còn vang tiếng cười đôi lứa.
Chỉ có anh mỗi ngày đều tìm một chút gì quen thuộc,
dẫu biết rằng em đã đi xa quá rồi.
Tay không còn tay, phố đông không còn hình bóng,
giấc mơ chung giờ hoá tro tàn trong gió.
Bình minh thức dậy, ánh sáng rọi vào lòng trống rỗng.
Anh vẫn gọi tên em như gọi một mùa cũ chưa từng quay lại…
Trăng vẫn lặng
in một vệt dài dưới đáy sông
gió mơn man mặt nước
em ngồi đó một mình
tay chống cằm, mắt xa xăm
như thể đợi điều gì chưa tới.
Em vẫn còn trẻ
mắt chưa vương nếp nhăn
tim còn đầy những giấc mơ màu nắng
nhưng người em đợi
đã đi về phía không quay lại.
Sông một bên lở
một bên bồi
cuộc đời cũng thế chỗ đầy, chỗ trống
em xuôi theo bèo trôi lặng lẽ.
Có ai biết em đợi ai.
có ai hay em đang gói cả thanh xuân vào một lời hứa
đã quên.
Mười hai bến nước em ngồi bên nào.
nước vẫn chảy, lá cuối mùa cũng đã bay xa
chỉ em còn sót lại trong buổi chiều rã rời màu khói.
Tình yêu đôi khi là vết cứa
ẩn dưới đáy tim sâu
bóng chim tăm cá biết đâu mà gọi.
Thôi đừng ngồi mãi thế
em ơi gió đã trở mùa
mắt em buồn quá.
Về đi đừng phân vân nữa
trái tim em xứng đáng được yêu thêm lần nữa
bằng tất cả dịu dàng mà một người tử tế
sẽ đem về.
Mong đón em giữa mộng xanh,
Chiều Hạ nghiêng nhẹ, gió lành đậu vai.
Hình xưa còn đó đâu ai,
Heo may vương vấn tháng ngày chưa phai.
Lòng anh khẽ gọi tên ai,
Gót em qua đó mỏng dài dấu yêu.
Sen thơm trôi giữa tịch liêu,
Như em đã đến, như điều đã quen.
Mỗi ngày lặng một ưu phiền,
Lặng nghe niềm nhớ êm đềm chảy qua.
Từng câu thơ thả vào ta,
Như đồng gió thổi như hoa cuối mùa.
Anh mơ tay nắm tay vừa,
Dắt nhau qua hết sớm trưa bão bùng.
Tự răn lòng giữa mê cung,
Từ đây không mộng, cũng đừng hoang vu
Tim anh tưởng đã chai mù,
Bỗng nhiên bừng tỉnh, như thu quay về.
Một ngày gió ghé lối quê,
Ý chí lên tiếng: “Hãy về với nhau.”
Mưa khuya rơi nhè nhẹ mau,
Ký ức trôi chậm như màu sương đêm.
Tựa như em đến bên thềm,
Áo bay chạm gió anh tìm thấy em.
Bình yên khẽ khẽ gọi tên,
Ai về mái nhỏ ai bên bếp hồng.
Mẹ cha mỉm nụ tình nồng,
Bữa cơm dọn sẵn mùi thơm quê nhà.
Chiều nghiêng trên mái hiên già,
Anh nhìn em cười, hồn ta trẻ lại.
Thắp lên đôi mắt thiên thai,
Thanh xuân rực rỡ ngập đầy ánh trăng.
Bên nhau kể những lỡ làng,
Gối chăn rì rầm, lặng thầm ủi an.
Rót vào nhau mật dịu dàng,
Một lời “Anh yêu” ngập tràn trời xuân.
Yêu em như thể lần đầu,
Như yêu ngọn cỏ như cầu vồng qua.
Yêu em chẳng cần lý do,
Vì em là gió, là hoa trong đời.
Ngày xưa ngăn cách bến đò,
Muốn qua bên ấy phải dò sông sâu.
Con đò cũ, mái chèo đau,
Bờ lau rợp bóng tím màu chân quê.
Nón em nghiêng ngó bên lề,
Tay cầm vành nón, hồn mê nhịp cầu.
Đường xa, gió lộng dãi dầu,
Nên đành gác lại đôi câu thề nguyền.
Thương ai dẫu cách triền miên,
Vẫn chung một dạ giữ nguyên bóng hình.
Lỡ làng một mối duyên xinh,
Tơ hồng ai buộc lặng thinh đợi chờ.
Em bên ấy vẫn ngẩn ngơ,
Thêu khăn bên cửa, mộng mơ lời thề.
Anh bên này ngóng từng khuya,
Trăng nghiêng soi bóng bờ tre bến làng.
Trách chi câu hát xưa ngang:
“Qua cầu gió giật, ai mang nghĩa tình”
Giếng làng nước vẫn lung linh,
Sao duyên đôi lứa mấy lần chênh vênh.
Mẹ cha thấu nỗi mỏng manh,
Cho đôi trẻ được kết thành chỉ se.
Đêm trăng thắp nén câu thề,
Trầu cau sánh bước, hương quê đượm nồng.
Chúng mình khởi sự vun trồng,
Vườn rau xanh mướt, ruộng đồng vào mùa.
Tay em cấy lúa đong đưa,
Tay anh dựng mái, nắng mưa chẳng sờn.
Nhà ta mở lối đón xuân,
Có trâu, có chó, có đàn chim non.
Có cây mít, khóm chuối tròn,
Có vại cà muối, nồi cơm nghi ngút.
Sông quê vẫn nước trong vắt,
Cá rô, cá trắm quẫy vầng trăng non.
Đất trời mở lối hanh thông,
Đôi ta cùng bước vun trồng ước mong.
Câu thơ gửi gió đèo bồng,
Để mai con cháu nhớ dòng sông xưa.
Yêu thương gói trọn trong mùa,
Từ khi em gọi anh là người thương.
Các bài viết khác