NÓI VỚI ANH
Tác giả: Hoàng Thanh
Mệt rồi anh nghĩ về em,
Về con ngõ nhỏ êm đềm gió quê.
Rơm thơm hong nắng ngoài đê,
Khói lam chiều mỏng bay về mái tranh.
Em ngồi vá áo cho anh,
Chỉ kim chỉ sợi mà thành nhớ thương.
Đời quê chẳng lắm vấn vương,
Chỉ mong bữa tối ấm hương khói nhà.
Anh đi qua những phong ba,
Vai mang mưa nắng, lưng đầy bụi sương.
Em quen nhặt nhạnh yêu thương,
Gom từng nhẫn nại vá đường anh đi.
Làng mình mấy độ xuân thì,
Bờ tre vẫn đứng, gốc si vẫn già.
Người ta nói chuyện gần xa
Em mong giữ bếp lửa nhà đêm đông.
Có khi lúa trổ không bông,
Có khi nước lụt trắng đồng trắng sân.
Anh buồn, em gánh phần gần,
Để anh gánh nốt phần xa đời này.
Lòng người mấy bận đổi thay,
Thắng thua cũng chỉ như mây cuối trời.
Thôi còn lại chút tình người,
Nắm tay nhau giữa rối bời thế gian.
Nếu đông tới, gió mưa tràn,
Em nhóm bếp nhỏ hong làn rét xanh.
Áo nâu sờn bạc vai anh,
Nhưng tình thì vẫn nguyên lành như xưa.
Ngoài kia gió cuốn bốn bề,
Người chen danh lợi, kẻ mê hơn đời
Em tin hạnh phúc đơn sơ,
Là khi anh mệt có bờ vai em.
Anh ơi, đời lắm nổi chìm,
Chữ “bên nhau” quý hơn nghìn ước mơ.
Giàu sang như gió như thơ
Chỉ tình nghĩa ở, chỉ chờ đợi ta.
Mai này tóc điểm sương pha,
Bước chân chậm lại, mái nhà thấp hơn.
Em còn giữ bát canh ngon,
Nhớ câu lục bát ru con mỗi chiều.
Đời người rút cạn bao nhiêu,
Cũng mong lúc cuối còn điều để tin.
Rằng qua giông gió phận mình,
Có người lặng lẽ thủy chung đợi chờ.
Dấu yêu à, nếu bây giờ
Anh nghe lòng ấm như là giấc mơ.
Hãy về ngồi cạnh bếp tro,
Nghe em kể chuyện mùa ngô, mùa cà.
Hai ta như đất với nhà,
Như trầu với cau, mặn mà thắm lâu.
Không cần hẹn ước sang giàu,
Chỉ xin cuối nẻo còn nhau gọi thầm.
Gọi nhau giữa cõi trăm năm,
Bằng tên rất cũ rất gần rất quê.
Để khi khép mắt xuôi mê,
Biết mình đã sống trọn thề yêu thương.
TRỞ LẠI BÃI BỒI SÔNG LUỘC
Tác giả: Hoàng Thanh
Tháng Ba gió bấc còn vương cuối vụ,
Hoa gạo già đỏ lửa phía triền đê.
Sông Luộc lặng trôi ngang bãi bồi đất đỏ,
Như giữ hoài một chuyện cũ làng quê.
Anh trở lại sau bao mùa gió bụi,
Vai đã gầy thêm mấy nẻo tha hương.
Con đường nhỏ năm nào qua bến nước,
Cỏ ven bờ vẫn mọc kín lối ta đi.
Giếng làng cũ nằm im bên gốc thị,
Nước trong veo soi bóng một người qua.
Anh ngồi lặng giữa chiều quê bảng lảng,
Nghe thời gian rơi chậm xuống bờ đê.
Có một thuở anh và em qua đó,
Tay chạm tay mà gió cũng bâng khuâng.
Hoa gạo đỏ rơi đầy bên lối nhỏ,
Đỏ đến nao lòng những buổi đầu tiên.
Tiếng trống đình ngân dài mùa lễ hội,
Gọi tháng Giêng về rộn rã khắp nơi.
Anh đứng lẫn trong dòng người tấp nập,
Chỉ thiếu em nên hội cũng mênh mang.
Người ta nói đời như con nước lớn,
Khi đầy vơi, khi lở lại khi bồi.
Nhưng anh biết giữa bao điều dâu bể,
Có một người chưa bước khỏi đời tôi.
Chiều xuống chậm bên bãi bồi sông Luộc,
Khói rơm bay bảng lảng cuối chân trời.
Anh bỗng hiểu sau bao mùa bão gió,
Nơi bình yên vẫn chỉ một người thôi.
Đêm làng vắng trăng treo đầu mái rạ,
Ếch ngoài đồng gọi nước giữa canh khuya.
Anh đi hết những mùa mưa gió ấy,
Vẫn quay về đứng đợi giữa sân không.
LÀNG QUÊ MÙA GIÔNG BÃO
Tác giả: Hoàng Thanh
Mùa giông bão tràn qua miền quê nhỏ,
Cánh mo cau rơi lác đác hiên nhà.
Đường đất cũ vòng qua bờ ao vắng,
Con nước tràn đàn cá vượt ra sông.
Chiều xuống chậm bên dậu mồng tơi rậm,
Khói rơm bay bảng lảng cuối vườn chiều.
Cầu tre cũ bắc ngang dòng nước đục,
Có một người đứng đợi hóa cô liêu.
Phiên chợ vãn, lối làng thưa bước gót,
Áo nâu ai xa khuất phía đường xa.
Anh đứng lặng bên gốc đa đầu xóm,
Nhìn ánh trăng rơi lạnh xuống sân nhà.
Đời cũng thế khi đầy khi vơi cạn,
Như con sông bồi lở giữa đôi bờ.
Chỉ thương nhất cây đa chiều bến nước,
Gió qua đình nghe nhói cả câu thơ.
Sớm tỉnh giấc nghe bờ tre trở gió,
Tiếng gà thưa vọng lại phía em ngồi.
Anh mới hiểu đời chưa từng muộn cả,
Chỉ quay về gõ cửa phía làng xa.
Mới hay cũ cũng là lời thiên hạ,
Như con đò nhớ bến vẫn qua sông.
Anh đi hết những mùa mưa gió ấy,
Lại quay về đứng đợi giữa sân không.
Cay đắng mấy rồi cũng thành vị ngọt,
Như phù sa bồi đắp những bãi bờ.
Bão có lớn rồi trời mưa cũng tạnh,
Trăng lại lên trên mái rạ đơn sơ.
Nếu mai nữa đời còn thêm giông gió,
Anh vẫn đi qua hết những nẻo đường.
Qua bến nước, sân đình, bờ ao cũ
Chỉ mong em đừng đứng đợi cô liêu.
VÒNG TRÒN GẠC MA
Tác giả: Hoàng Thanh
Biển Đông sóng nhớ ngàn năm,
Gạc Ma bãi đá âm thầm gọi tên.
Dưới tầng nước thẳm lênh đênh,
Một vòng người lính dựng nên giữa trời.
Không thành lũy, chẳng pháo đài,
Chỉ tim giữ đảo, giữ trời Việt Nam.
Tháng Ba biển bỗng mặn hơn,
Mặn vì máu chảy giữa cơn bão dồn.
Người ngã xuống giữa trùng khơi,
Lá cờ vẫn đứng giữa trời tự do.
Sáu mươi bốn bóng không mờ,
Hóa thành sóng vỗ bến bờ quê hương.
Ba mươi năm gió đại dương,
Vẫn còn gọi mãi linh hồn anh linh.
Vòng tròn giữ biển lặng thinh,
Mà trong tim Việt hóa thành nghìn năm.
THÁNG BA BÊN SÔNG QUÊ
Tác giả: Hoàng Thanh
Nếu còn nợ gió tháng Ba
Sao em chưa ghé lại qua bến này
Dòng Sông lặng lẽ vơi đầy
Hoa gạo đỏ lửa rơi dày triền đê.
Bỏ phố anh lại tìm quê
Mang theo câu hát vụng về ngày xưa
Hoa xoan tím rụng lưa thưa
Rơi đầy lối cũ gió đưa bến chiều.
Con đò neo bóng liêu xiêu
Sào tre cắm bến đợi chiều sang sông
Có khi đời nợ tơ lòng
Nợ bờ đê cũ, nợ dòng sông xưa.
Nợ câu thơ viết chưa vừa
Nợ vòng tay khẽ khi mùa gió xuân
Bao năm gió bụi phong trần
Duyên quê vẫn đợi âm thầm bên sông.
DƯỚI GỐC ĐA LÀNG
Tác giả: Hoàng Thanh
Cây đa đứng tự bao đời
Rễ ôm đất cũ như người đợi nhau.
Chiều buông, khói bếp phai màu,
Sân đình gió thổi bạc đầu tiếng xưa.
Anh về mang mấy câu thơ
Chưa kịp viết hết đã chờ gặp em.
Em qua bến nước êm đềm
Gàu tre chạm sóng gọi tên một thời.
Nhìn nhau, chẳng nói thành lời
Chỉ nghe trong lá một đời rơi rơi.
Cây đa che bóng đôi người
Mà sao bóng cứ tách rời khỏi nhau.
TRĂNG TRÔI BẾN NƯỚC
Tác giả: Hoàng Thanh
Trăng lên từ phía con đò
Nghiêng soi bến cũ lặng lờ nước trôi.
Anh ngồi viết dở câu đời
Con thuyền buộc gió chơi vơi bến làng.
Em về qua lối tre ngang
Áo bay chạm gió mơ màng như xưa.
Không ai hẹn trước bao giờ
Mà như đã đợi từ mùa rất xa.
Trăng rơi xuống giữa đôi ta
Nghe như có thật mà là hư không.
Con thuyền neo giữa dòng sông
Như lòng không biết bến trong hay ngoài.
SÂN ĐÌNH VẮNG MỘT NGƯỜI
Tác giả: Hoàng Thanh
Sân đình còn đó như xưa
Chỉ là thiếu một người chưa kịp già.
Trống xưa gõ nhịp ngân xa
Mà sao nghe vỡ như là chia tay.
Anh đi phía gió không bờ
Em về phía đất ngẩn ngơ cuối làng.
Câu thơ bỏ lại dở dang
Như con thuyền lạc giữa ngàn sương đêm.
Cây đa vẫn đứng lặng im
Chỉ còn chiếc bóng đi tìm bóng xưa.
“Chúng ta” rơi giữa buổi trưa
Nắng hong một chút rồi vừa tan thôi.
NGÀY KHÔNG EM
Tác giả: Hoàng Thanh
Chiều rơi bãi vắng ven đê
Nắng như giọt mật chảy về cuối sông.
Cây đa đứng lặng bên đồng
Rễ ôm đất cũ như mong một người.
Em đi qua thoáng nụ cười
Mắt đen lúng liếng rối đời anh đi.
Gàu tre chạm nước thầm thì
Múc lên toàn nhớ chẳng gì là em.
Anh ngồi nhặt lại bên thềm
Nhặt bao tiếng nói mà quên mất người.
Con đò vẫn lặng lẽ trôi
Không bến để đợi không lời để mong.
Một đời như cánh lục bình
Trôi theo con nước vô tình mà quen.
Đêm về trăng rụng bên hiên
Nghe như có tiếng gọi tên một người.
Anh đi qúa nửa cuộc đời
Mà không tìm thấy một thời có em.
Sáng ra bến vắng lặng thinh
Chỉ còn chiếc bóng đứng nhìn sang sông.
Ngày không em gió mênh mông
Thổi qua đồng cũ rỗng không bóng người.
KHỞI SINH
Tác giả: Hoàng Thanh
Chiều rơi bãi vắng ven đê
Gặp nhau như đã hẹn về kiếp xưa
Anh ôm câu chữ chưa vừa
Em ôm nỗi nhớ như mưa không lời.
Nắng nghiêng một phía chân trời
Bóng hai đứa đổ thành đôi lạ lùng
Không ai gọi đúng tên chung
Mà nghe thân thuộc như cùng đã quen.
Gió đi qua những bậc thềm
Mang theo tiếng gọi dịu êm rất gần
Một điều đã mất bao lần
Bỗng dưng sống lại trong ngần ánh nhau.
Không cần hẹn trước kiếp nào
Không cần hỏi chuyện trước sau là gì
Chỉ cần đứng cạnh nhau thôi
Đã nghe một nỗi bồi hồi rất xưa.
Nhìn nhau, gió đứng bên trời
Một điều đã mất rơi rơi trong lòng
Không ai nói chuyện đục trong
Chỉ nghe bến vắng, dòng sông thở dài.
Có khi chẳng phải gặp ai
Mà là gặp lại một ngày đã quên.
Có khi chẳng phải gọi tên
Mà là ký ức gọi lên trong mình.
ĐỒNG ĐIỆU
Tác giả: Hoàng Thanh
Thơ rơi từ phía tay người
Bay qua em, đậu một thời rất lâu.
Không cần trầu nghĩa cau sâu
Chỉ cần một khoảng nhói đau giữa mình.
Những điều chưa nói lặng thinh
Lại thành sâu nhất của tình không tên.
Những điều không gọi thành quen
Lại thành tha thiết dịu êm vô cùng.
Anh mơ tận phía trời chung
Em nghe tưởng gió từ vùng quê xưa.
Một lời chưa kịp nói ra
Đã nghe như thể thiết tha tự lòng.
Có khi chẳng phải đợi mong
Mà là đã chạm trong vòng không gian.
Hai người đứng giữa mơ màng
Không cần chạm vẫn thấy tràn đầy nhau.
Xa nhau một sải tay mau
Mà nghe như thể dạt dào suốt đêm.
Một câu chưa kịp gọi tên
Đã thành sợi chỉ buộc bền hai nơi.
ẢO TƯỞNG
Tác giả: Hoàng Thanh
“Chúng ta” như khói lên trời
Không ai châm lửa tự thời mà bay.
Một chiều trùng hợp qua đây
Hai người chung bóng ngỡ đầy duyên xưa.
Tin như tin giấc ngủ trưa
Tỉnh rồi mới thấy như chưa từng gì.
Có khi chẳng phải chia ly
Mà ngay từ đầu đã không thật lòng.
“Chúng ta” hỏi cũng bằng không
Như làn mây mỏng bay trong trí mình.
Một người tưởng đã có hình
Một người tưởng đã gọi thành thân quen.
Nhưng khi chạm tới giới hạn
Mới hay khoảng trống vô vàn ở trong.
Có khi chẳng phải đợi mong
Mà là tự dệt giấc hồng cho nhau.
Tỉnh ra chiều đã qua mau
Bóng hai đứa đổ thành màu lạ xa
“Chúng ta” chỉ thoáng đi qua
Như cơn gió nhẹ không là gì đâu.
LỆCH PHA
Tác giả: Hoàng Thanh
Kim đồng hồ chệch một pha
Nghe như đã lệch cả nhà đời nhau.
Anh còn nói chuyện mai sau
Em gom lá cũ, cúi đầu lặng im.
Anh đi phía rộng êm đềm
Em về phía vắng bên thềm cỏ khô.
Không lời trách cứ đôi bờ
Chỉ là một nhịp không chờ được nhau.
Có khi chẳng phải vì đau
Mà vì không thể chung màu thời gian
Một người còn mộng mơ tràn
Một người đã đứng bên ngàn gió xa.
Gọi anh, tiếng rớt xuống xa
Nghe như rơi xuống tận bờ không tên
Có khi chẳng phải quên quên
Mà là không thể giữ bền được nhau
NHẬN THỨC
Tác giả: Hoàng Thanh
Một ngày em hiểu một điều
“Chúng ta” vốn chỉ một chiều trùng nhau.
Hai người đứng tạm chung cầu
Hết chung nhịp bước qua cầu là thôi.
Không cần nói cũng đã rời
Không cần quay mặt cũng vơi dần rồi.
Chỉ cần một phía buông lơi
Là bao gắn bó rã rời không hay.
“Chúng ta” như nắng ban ngày
Qua rồi để lại bóng gầy phía sau.
Có khi chẳng phải mất nhau
Mà là chưa từng thuộc về nhau thôi.