NÂU SỒNG
Tác giả: Hoàng Thanh
Nâu sồng nhuộm tuổi xuân thì
Buộc vào cửa Phật những gì dở dang
Tưởng đâu dứt hết trần gian
Nào hay lòng vẫn đa mang tình người.
Thinh không rơi xuống nụ cười
Mỏng như nắng sớm bên trời mong manh
Tiếng mõ rơi rất khẽ thôi
Mà nghe như chạm tận nơi đáy lòng.
Có nhau giữa cõi mênh mông
Chưa kịp ấm đã lạnh lòng chia xa
Hỏi rằng duyên nợ đâu ra
Buộc rồi lại tháo như là chưa quen.
Một câu kinh cũng chênh vênh
Khi còn vướng lại một miền đã xa
Đi tìm một chữ tình qua
Đến khi lạc mất chính ta lúc nào.
Khói sương khép lối đi vào
Hoa xưa rơi nhẹ lao xao cuối mùa.
BÁN THƠ
Tác giả: Hoàng Thanh
Hôm nay ra chợ bán thơ
Nhà thơ tóc bạc đứng chờ ai mua
Chợ đông người nói hơn thua
Câu thơ rơi xuống như chưa từng còn.
Ông đem ký ức ra buôn
Cân bằng nước mắt mà luôn thiếu đầy
Có người ghé hỏi mua vui
Đọc xong bỏ lại ngậm ngùi quay lưng.
Thơ này viết giữa đêm trường
Khi tim đã cạn một đường yêu thương
Thơ kia chép dưới vô thường
Bản chưa ráo mực đã buồn từ lâu.
Có người trả giá bằng câu
Bao nhiêu một kiếp ông đau không lời
Bán hoài chẳng hết một đời
Chỉ hao thêm chút chơi vơi chính mình.
Chợ tan còn lại lặng thinh
Ông gom bóng đổ một mình mang đi
Hóa ra bán cả xuân thì
Mà không ai trả thứ gì gọi tên.
ĐÀ LẠT MÙA PHƯỢNG TÍM
Tác giả: Hoàng Thanh
Về đi em, Đà Lạt mùa phượng tím,
Hoa rơi mềm như một thoáng chiêm bao.
Anh đứng đợi giữa trời cao rất lạnh,
Nghe nỗi buồn len nhẹ phía hanh hao.
Phượng tím nở đầy con dốc nhỏ,
Tím cả chiều, tím cả bước em qua.
Có những điều chưa từng kịp nói,
Đã hóa thành mây khói rất xa.
Anh vẫn đợi như thông già đứng gió,
Qua bao mùa sương phủ kín vai gầy.
Chỉ một ánh nhìn thôi cũng đủ,
Cho một đời thương nhớ trở về đây.
Nếu em lỡ quên lời xưa ước hẹn,
Thì thôi anh giữ lại tím riêng này.
KHÚC XUÂN NGÂN DÀI
Tác giả: Hoàng Thanh
01. TIẾT XUÂN
Xuân về rất khẽ giữa trời trong
Một thoáng chim bay rợp cánh đồng
Gió gọi mầm non vừa thức giấc
Cỏ mềm e ấp đón nắng hong.
Mưa nhỏ thôi rơi bên mái cũ
Nắng non vừa trải khắp dòng sông
Hương xuân len lỏi qua từng ngõ
Gọi bước chân người bỗng nhẹ hơn.
Có phải lòng ai vừa mở cửa
Đón một mùa về rất dịu êm
Chưa kịp gọi tên niềm vui nhỏ
Đã thấy bình yên đến giữa đêm.
02. HOA MẬN
Gốc Mận đứng lặng giữa vườn xuân
Hoa Trắng mong manh tựa khói sương
Cành nhỏ run run khi gió chạm
Như người thiếu nữ mới biết thương.
Chồi biếc vừa lên còn e ấp
Ong về khẽ gọi giấc mơ hường
Tiếng vo ve nhỏ như lời hẹn
Giữa một mùa xuân rất vấn vương.
Cánh trắng lung linh còn đọng sương
Mỏng manh như lời hứa yêu đương
Hoa không giữ nổi thời đang nở
Chỉ giữ trong lòng một đoạn thương.
03. BỜ SÔNG
Sông trôi chậm lắm buổi ban mai
Một bóng người xưa đứng đợi ai
Gió thổi câu hò xa vắng quá
Nghe như ký ức trở về dài.
Bướm lượn ven bờ trong nắng sớm
Chim bay thấp thoáng phía chân trời
Một làn sương mỏng còn chưa tan
Mà thấy lòng người đã chơi vơi.
Ai đi bỏ lại miền thương nhớ
Để nước còn mang nỗi ngậm ngùi
Dòng sông không biết điều đã mất
Chỉ biết trôi hoài giữa ngược xuôi.
04. NGẨN NGƠ
Chiều buông xuống nhẹ tựa hơi thở
Nắng tắt dần trong một nét mờ
Người đứng lặng im bên lối cũ
Không biết tìm ai chỉ ngẩn ngơ.
Một thoáng nhớ ai vừa ghé lại
Rồi tan như khói giữa hư vô
Chỉ còn nhịp thở nghe rất khẽ
Và lòng trống trải đến không ngờ.
Rặng trúc bên hồ nghiêng dáng đổ
Hàng thông trước ngõ đứng bơ vơ
Một ngày trôi mất như chưa sống
Chỉ còn nỗi nhớ rất vu vơ.
05. HOA VEN ĐƯỜNG
Có những loài hoa không tên gọi
Nở bên đường bụi chẳng ai hay
Không ai dừng lại nhìn lâu quá
Chỉ gió vô tình ghé mỗi ngày.
Nhưng chính nơi đây hương vẫn ngát
Giữa đời vội vã lắm đổi thay
Không cần ai biết mình đang nở
Chỉ cần tồn tại đủ là đầy.
Giống như một người không ai nhớ
Mà vẫn âm thầm sống thật say
Đem cả dịu dàng vào cuộc sống
Dẫu chẳng ai hay vẫn đắm say.
06. ĐÊM XUÂN
Đêm xuân tĩnh lặng đến nao lòng
Trăng rải sương mờ xuống bến sông
Một tiếng côn trùng vang rất nhỏ
Mà nghe như chạm cả hư không.
Người thức giữa đêm không phải thức
Mà vì trong dạ có chờ mong
Một điều chưa gọi thành tên được
Cứ lớn dần lên giữa mênh mông.
Có phải vì xuân làm lòng động
Hay vì ai đó lạnh qua đông
Chỉ biết đêm dài không ngủ được
Và nghe tim vọng giữa hư không.
07. GIÓ QUA CÁNH ĐỒNG
Gió đi qua những cánh đồng xanh
Mang theo hương lúa rất mong manh
Người đi qua những ngày rất vội
Chỉ kịp nhìn rồi đã xa nhanh.
Có những điều không thể giữ lại
Như cơn gió nhẹ thoảng qua mình
Chưa kịp gọi tên thì đã mất
Chỉ còn dư âm mãi lặng thinh.
Nhưng chính điều đó làm ta nhớ
Suốt cả một đời chẳng lặng yên
Một lần thoáng chạm thành vĩnh viễn
Ở lại trong tim rất dịu hiền.
08. LỜI CHƯA NÓI
Có những lời chưa từng kịp nói
Mà theo năm tháng hóa mênh mang
Người đi mang theo bao điều cũ
Kẻ ở gom về những dở dang.
Chỉ một lần thôi nếu quay lại
Có lẽ đời đã khác muôn vàn
Nhưng thời gian vốn không chờ đợi
Nên mọi thứ đành hóa dở dang.
Lời chưa nói chẳng còn quan trọng
Chỉ còn cảm xúc vẫn còn mang
Một điều không gọi thành tên được
Mà theo ta suốt những năm tháng.
09. MÙA ĐI QUA
Một mùa vừa khép lại sau lưng
Như giấc mơ xưa đã lặng ngừng
Những điều từng khiến tim rung động
Giờ chỉ còn là một kỷ niệm chung.
Không ai giữ được điều đã mất
Chỉ giữ trong lòng một nỗi buồn
Nhưng chính những điều từng rất thật
Lại làm cuộc sống hóa dịu hơn.
Mùa đi không phải là mất hết
Mà là để lại những dấu chân
Để khi ngoảnh lại ta mới biết
Mình đã từng sống rất chân thành.
10. BẾN CŨ
Bến cũ còn đây người đã xa
Con đò năm ấy cũng không qua
Nước vẫn trôi hoài như chẳng biết
Có một người từng đợi thiết tha.
Thời gian xóa hết bao lời hẹn
Chỉ giữ lại đây một bóng tà
Một chút chiều buông còn sót lại
Đủ làm ký ức hóa nhạt nhòa.
Ai đi để lại miền im lặng
Mà sóng còn vỗ đến bây giờ
Bến cũ không còn như xưa nữa
Chỉ còn một nỗi rất bơ vơ.
11. KHOẢNG LẶNG
Có những khoảng lặng không tên gọi
Nhưng đủ làm lòng thấy chênh vênh
Không phải buồn đâu mà là trống
Giữa những ngày dài rất mong manh.
Người ta sống giữa muôn âm thanh
Mà vẫn không nghe được chính mình
Chỉ khi đứng lại trong im lặng
Mới thấy lòng sâu đến lặng thinh.
Khoảng lặng không phải là kết thúc
Mà là nơi bắt đầu bình minh
Khi ta đối diện cùng chính mình
Và hiểu được mình thật chân tình.
12. KHÚC XUÂN
Xuân đến rồi đi như một thoáng
Nhưng điều còn lại chính là ta
Là những lần tim từng rung động
Và những lần buồn rất thiết tha.
Có những điều không cần giữ lại
Nhưng vẫn theo ta suốt cuộc đời
Không phải là người hay kỷ niệm
Mà là cảm giác đã từng rơi.
Nếu có một điều cần giữ mãi
Không phải là xuân cũng chẳng là ai
Mà là khoảnh khắc ta còn sống
Và đã từng yêu rất thật thà.
KHẮP MỌI MIỀN TỔ QUỐC
Tác giả: Hoàng Thanh
Việt Nam dài như thế,
Mỗi miền một nỗi riêng,
Nhưng gom lại tất cả
Vẫn là một chữ “duyên”.
Và tôi đi tiếp nữa,
Qua những miền chưa tên,
Nơi bản đồ không vẽ
Mà lòng người gọi quen.
Lên Hà Giang đá xám,
Mùa hoa nở bên trời,
Đèo Mã Pì Lèng đứng
Nhìn xuống một dòng trôi.
Sông Nho Quế xanh biếc,
Như một dải lụa mềm,
Chảy qua lòng đá dựng
Mà vẫn dịu như êm.
Qua Đồng Văn gió lộng,
Nhà trình tường lặng im,
Có những chiều rất cũ
Chưa gọi đã đi tìm.
Về Cao Bằng thác đổ,
Bản Giốc trắng mây bay,
Nước rơi như ký ức
Tan ra giữa tháng ngày.
Qua Lạng Sơn biên ải,
Nghe núi gọi tên người,
Những con đường đá sỏi
Giữ bước chân xa xôi.
Xuôi về miền trung du,
Thái Nguyên xanh chè non,
Hương trà lan trong gió
Như một nỗi chưa tròn.
Phú Thọ mùa lễ hội,
Đền Hùng khói hương bay,
Nghe bước chân dân tộc
Đi qua nghìn năm dài.
Về biển Quảng Ninh đó,
Hạ Long sóng thì thầm,
Đá vôi trầm mặc đứng
Như giữ một nghìn năm.
Đêm ngủ trên con thuyền,
Nghe biển kể chuyện xưa,
Có những điều không nói
Mà sóng hiểu vẫn thừa.
Rồi tôi về miền cát,
Quảng Bình gió Lào khô,
Phong Nha sâu lòng đất
Giấu bao điều chưa ngờ.
Hang động như ký ức,
Tối mà lại rất sâu,
Càng đi vào bên trong
Càng thấy mình ở đâu.
Qua miền Trung nắng gắt,
Ninh Thuận gió hanh hao,
Đồi cát như sa mạc
Vẫn nở những vì sao.
Bình Thuận chiều biển đỏ,
Phan Thiết sóng vỗ bờ,
Người ngồi nghe gió thổi
Mà lòng hóa bơ vơ.
Rồi tôi lại lên núi,
Tây Nguyên đỏ bazan,
Cồng chiêng vang trong gió
Như gọi một linh hồn.
Đắk Lắk chiều nắng đổ,
Cà phê thơm nồng say,
Một giọt đắng trên môi
Mà ngọt đến tận ngày.
Gia Lai gió đại ngàn,
Pleiku mù sương phủ,
Có những chiều không nói
Mà buồn như đã đủ.
Kon Tum nhà rông đứng,
Như giữ cả trời cao,
Người ngồi nghe lửa cháy
Mà thấy mình ở vào.
Rồi tôi lại xuôi nữa,
Sài Gòn đêm không ngủ,
Ánh đèn như dòng chảy
Cuốn người đi không đủ.
Ở đây người đông quá,
Mà lòng vẫn cô đơn,
Giữa hàng triệu ánh sáng
Có khi tối hơn hơn.
Nhưng rồi lại nhận ra,
Đất nước này là vậy,
Không nơi nào giống nhau
Mà nơi nào cũng thấy.
Thấy mình trong gió núi,
Thấy mình giữa sông sâu,
Thấy mình trong hạt cát
Bay qua những nhịp cầu.
Đi hết rồi lại hiểu,
Đất nước không ở đâu,
Không nằm trên bản đồ
Mà nằm trong từng nhau.
Trong câu hò xứ Huế,
Trong tiếng gọi miền Tây,
Trong mùi rơm ngoài Bắc
Trong giọt nắng miền này.
Và có khi đứng lại,
Chẳng cần đi nữa đâu,
Chỉ cần nghe một tiếng
“Quê hương” gọi rất sâu.
Việt Nam không chỉ là
Một dải dài chữ S,
Mà là điều ở lại
Khi tất cả đi qua.
KHÔNG AI ĐI HẾT MỘT MIỀN KÝ ỨC
Tác giả: Hoàng Thanh
Anh rời Beijing mà không chắc mình đã rời.
Con tàu lăn qua những đường ray lạnh,
mỗi nhịp kim loại chạm nhau
như một điều gì đó khép lại rất khẽ.
Great Wall of China nằm dài trong gió,
không ngăn được ai, chỉ giữ lại một nỗi sợ đã quên tên.
Anh đứng trước nghìn năm,
mà nghe thời gian không đi đâu cả.
Đến Shanghai, đêm sáng đến mức
không còn chỗ cho bóng tối.
The Bund soi xuống dòng sông,
mà dòng sông không trả lại gì.
Người đi qua nhau như những bản sao chưa kịp hoàn chỉnh.
Anh đứng giữa đám đông, nghe trong ngực mình
có một khoảng thiếu không phải một người,
mà là một nơi không gọi được thành tên.
Xuống Hangzhou,
West Lake nằm im đến mức không biết là nước hay là ký ức.
Anh đứng bên hồ, thấy một điều gì đó rơi xuống,
rất chậm không âm thanh, không hình dạng,
chỉ biết nó từng là một phần của mình.
Qua Suzhou, những khu vườn đẹp
như thể chưa từng tồn tại.
Nước chảy quanh những lối nhỏ,
dẫn thời gian đi mà không cho nó trở lại.
Anh chạm vào cánh cửa gỗ cũ,
nghe bên kia có những đời người
đã đi qua mà không để lại một tiếng động.
Xuống Shenzhen,
mọi thứ chạy nhanh hơn ký ức.
Người ta đi, như thể nếu chậm lại sẽ kịp nhớ.
Đêm ở Hong Kong,
Victoria Harbour mở ra một vết cắt của ánh sáng.
Biển không nói gì.
Nhưng chính sự im lặng đó làm mọi thứ trở nên rõ ràng hơn.
Anh đứng giữa những giao nhau,
bỗng hiểu không phải cứ đi
là rời khỏi, không phải cứ xa là biến mất.
Từ Beijing đến Hong Kong,
anh đi qua một đất nước dài,
nhưng điều anh mang theo
chỉ là một khoảng trống càng lúc càng rõ.
Có những chuyến đi
không đưa ta đến đâu,
chỉ đưa ta đi sâu vào chính mình nơi có một điều
chưa từng rời đi.
Quê hương không phải là nơi để trở về.
Quê hương là thứ không bao giờ rời khỏi ta.
Và có những điều không nằm trên bản đồ một triền đê
một mùa hoa một cái tên đã không còn ai gọi,
nhưng vẫn ở đó đỏ lên
trong tim như một vết thương
không chảy máu, mà không bao giờ lành.
Nhớ
Anh đi qua mấy phương trời,
Tưởng quên được một khoảng đời rất xưa.
Nào hay mỗi bước chân đưa,
Là mang theo cả bóng trưa quê nhà.
Phố cao đèn sáng như hoa,
Mà không thay nổi mái nhà năm xưa.
Sông xa không giống con đò,
Mà sao vẫn thấy bến chờ trong tim.
Người đi mà ngỡ đứng im,
Vì quê không mất chỉ chìm rất sâu.
Có khi chẳng phải đi đâu,
Chỉ là đi hết một màu nhớ thương.
Quê không đứng cuối con đường,
Quê theo từng bước vô thường mà đau.
MỘT MIỀN KÝ ỨC
Tác giả: Hoàng Thanh
Anh rời Beijing gió bụi mờ,
Ray lạnh tàu trôi khép mộng xưa.
Vạn Lý trường thành im giữ đá,
Thiên niên cổ tích lặng trong mưa.
Thượng Hải đèn cao che bóng cũ,
Tây Hồ sương phủ giấu hồn thừa.
Nhân gian đi hết còn hư ảnh,
Quê vẫn theo người đến cuối chưa.
LỐI XƯA
Ví thử cho về lại lối xưa,
Hương bưởi đầu thôn quyện nắng trưa.
Bến nước im lìm trôi bóng nhớ,
Con đò lặng lẽ chở hồn mưa.
Giếng xưa còn đọng vầng nhan cũ,
Áo vải không che hết gió mùa.
Ngoảnh lại nhân gian mờ khói sẫm,
Một trời thương nhớ lạnh song thưa.
NẾU MÀ
Nếu mà được, xin về lối cũ
Hương bưởi chiều còn vướng bờ mi
Ngõ nhỏ tre cong nghiêng bóng đổ
Một thời trong trẻo đã qua đi.
Nếu mà được, xin đừng gọi lại
Dòng sông xưa nước chẳng còn xưa
Con đò ký ức không bến đợi
Chỉ chở hoang mang giữa nắng mưa.
Nếu mà được, gom mùa nắng cũ
Hong vòng qua những buổi heo may
Những vết thời gian không hình bóng
Âm thầm mục rữa giữa bàn tay.
Nếu mà được, xin về áo cũ
Giữ nguyên em thuở chẳng biết buồn
Giữa cuộc đời thay hình đổi dạng
Một mảnh chân quê vẫn dịu nguồn.
Nếu mà được, ngồi nơi bậu vắng
Không chờ ai, chỉ đợi chính mình
Nghe năm tháng gõ vào im lặng
Hỏi còn không một bóng nguyên trinh.
Nếu mà được, soi vào giếng cạn
Thấy trăm khuôn mặt vỡ trong sâu
Mảnh nào thật, còn mảnh nào là giả
Một kiếp phân thân biết về đâu.
Nếu mà được, làm hoa sớm nở
Một lần thôi cũng đủ xuân thì
Nở hết mình rồi tan theo gió
Không tiếc nhân gian lắm hợp ly.
Nếu mà được, xin đừng ngoảnh lại
Cho em đi hết một linh hồn
Con đường cũ không người đưa tiễn
Chỉ còn sương phủ những hoàng hôn.
Nếu mà được, làm con sáo lặng
Bay qua miền ký ức không tên
Không cất tiếng mà lòng vẫn gọi
Một điều xưa cũ đã quên quên.
Nếu mà được, xin làm người hát
Câu hò rơi xuống tận hư vô
Không cần có ai người đối đáp
Chỉ cần vang đủ một niềm đau.
Nếu mà được, làm người lặng bước
Qua hoàng hôn bóng ngả bên vai
Hiểu rằng mọi nhân duyên gặp gỡ
Đến tận cùng rồi cũng chia phai.
THƯƠNG NHAU MÙA NƯỚC NỔI
Tác giả: Hoàng Thanh
Gió sông thổi dạt bờ lau,
Anh chèo con nước qua cầu đón em.
Mùa lên lặng lẽ bên thềm,
Ruộng đồng hóa sóng, nỗi niềm hóa sông.
Bìm bịp gọi bến mênh mông,
Gọi bao kiếp sống long đong xóm này.
Lục bình trôi tím tháng ngày,
Như thân phận nhỏ dạt dày phù sa.
Xuồng con chở gió, chở mưa,
Chở thêm nỗi nhớ sớm trưa nhọc nhằn.
Nước lên lúa mất dấu chân,
Người theo con nước xoay vần mưu sinh.
Em hong mái tóc lặng thinh,
Nắng vương mấy sợi chòng chành liêu xiêu.
Anh nghe một tiếng thương yêu,
Mà lòng neo lại bao điều nơi em.
Có hôm lửa bếp thâu đêm
Khói cay mắt ướt, tình người ấm hơn.
Cá kho quẹt mặn cô đơn,
Mà sao đằm thắm nghĩa ơn xóm làng.
Người đi theo nước lang thang,
Kẻ neo bến cũ dở dang phận mình.<
Các bài viết khác